丁香结

宋代 杨泽民
梅雨犹清,冷风乘急,遥送万丝斜陨。听水翻雷迅。冒雾湿,但觉衣裘皆润。乱山烟嶂外,轻寒透、未免强忍。崎岖危石,耸峭峻岭,都齐行尽。指引。看负弩旌旗,谩卷空、排素阵。向晚收云,黎明见日,渐生红晕。堪欢萍泛浪迹,□事无长寸。但新来纤瘦,谁信非因病损。
méi yóu qīng   lěng fēng chéng   yáo sòng wàn xié yǔn tīng shuǐ fān léi xùn mào shī 湿   dàn jué qiú jiē rùn luàn shān yān zhàng wài   qīng hán tòu wèi miǎn qiáng rěn wēi shí   sǒng qiào jùn lǐng   dōu xíng jǐn zhǐ yǐn kàn jīng   mán juǎn kōng pái zhèn xiàng wǎn shōu yún   míng jiàn   jiàn shēng hóng yùn kān huān píng fàn làng     shì zhǎng cùn dàn xīn lái xiān shòu   shuí xìn fēi yīn bìng sǔn