丁未正月春色已粲然露坐高风堂北观种花

宋代 陆游
苦寒不解岁峥嵘,病守兀坐忧疲氓。 天风谁遣撼斗柄,便觉春色来江城。 北山赛庙见残雪,东津送客闻新莺。 衣裘渐减体殊健,帘幕乍卷眼为明。 今朝天气更佳绝,淡日微漏云徐行。 我移胡床坐庭下,幅巾半脱筇枝横。 散关旌旗扫昨梦,少城丝竹真前生。 数株桃杏亦漫种,未去与汝聊逢迎。
hán jiě suì zhēng róng   bìng shǒu zuò yōu méng  
tiān fēng shuí qiǎn hàn dǒu bǐng   biàn 便 jué chūn lái jiāng chéng  
běi shān sài miào jiàn cán xuě   dōng jīn sòng wén xīn yīng  
qiú jiàn jiǎn shū jiàn   lián zhà juǎn yǎn wèi míng  
jīn zhāo tiān gèng jiā jué   dàn wēi lòu yún xíng  
chuáng zuò tíng xià   jīn bàn tuō qióng zhī héng  
sàn guān jīng sǎo zuó mèng   shǎo chéng zhú zhēn qián shēng  
shù zhū táo xìng màn zhǒng   wèi liáo féng yíng