丁未立春日读白乐天浩歌行不觉身年四十七

宋代 蔡戡
不觉身年四十七,此身虽在鬓如霜。 平生意气空摧索,老去功名付渺茫。 愁里不知佳节至,尊前那复少年狂。 梅花纸帐焚香坐,感旧伤怀泪两行。
jué shēn nián shí   shēn suī zài bìn shuāng  
píng shēng kōng cuī suǒ   lǎo gōng míng miǎo máng  
chóu zhī jiā jié zhì   zūn qián shào nián kuáng  
méi huā zhǐ zhàng fén xiāng zuò   gǎn jiù shāng huái 怀 lèi liǎng xíng