丁未冬初到家偶成

明代 饶相
鹊噪门庭喜气扬,天涯游子拜高堂。双亲已慰倚闾望,诸弟应欣接雁行。 儿女牵衣开口笑,宾朋移席话情长。灯前对影犹疑梦,且举寒暄一叙觞。
què zào mén tíng yáng   tiān yóu bài gāo táng shuāng qīn wèi wàng   zhū yīng xīn jiē yàn háng
ér qiān kāi kǒu xiào   bīn péng huà qíng zhǎng dēng qián duì yǐng yóu mèng   qiě hán xuān shāng