丁未重午
世乱无安宅,尽室久在路。山蜩始一鸣,海燕时双去。
已叹朱户非,不见龙舟渡。采药讵能寿,酌酒聊自豫。
四时倏相代,百岁同为寓。日长坐风檐,更读离骚赋。
shì
世
luàn
乱
wú
无
ān
安
zhái
宅
,
jìn
尽
shì
室
jiǔ
久
zài
在
lù
路
。
。
shān
山
tiáo
蜩
shǐ
始
yī
一
míng
鸣
,
hǎi
海
yàn
燕
shí
时
shuāng
双
qù
去
。
。
yǐ
已
tàn
叹
zhū
朱
hù
户
fēi
非
,
bú
不
jiàn
见
lóng
龙
zhōu
舟
dù
渡
。
。
cǎi
采
yào
药
jù
讵
néng
能
shòu
寿
,
zhuó
酌
jiǔ
酒
liáo
聊
zì
自
yù
豫
。
。
sì
四
shí
时
shū
倏
xiāng
相
dài
代
,
bǎi
百
suì
岁
tóng
同
wèi
为
yù
寓
。
。
rì
日
zhǎng
长
zuò
坐
fēng
风
yán
檐
,
gèng
更
dú
读
lí
离
sāo
骚
fù
赋
。
。