丁寺丞挽词
严冷不可向,其中实旷然。
行藏暌素志,燕乐了余年。
鹤化人何处,鸾孤影自怜。
才高不尽用,流庆尚绵绵。
yán
严
lěng
冷
bù
不
kě
可
xiàng
向
,
qí
其
zhōng
中
shí
实
kuàng
旷
rán
然
。
xíng
行
cáng
藏
kuí
暌
sù
素
zhì
志
,
yàn
燕
lè
乐
le
了
yú
余
nián
年
。
hè
鹤
huà
化
rén
人
hé
何
chǔ
处
,
luán
鸾
gū
孤
yǐng
影
zì
自
lián
怜
。
cái
才
gāo
高
bù
不
jìn
尽
yòng
用
,
liú
流
qìng
庆
shàng
尚
mián
绵
mián
绵
。