丁年

宋代 王安石
丁年结客盛游从,宛洛毡车处处逢。 吟尽物华愁笔老,醉消春色爱醅浓。 垆间寂寞相如病,锻处荒凉叔夜慵。 早晚青云须自致,立谈平取彻侯封。
dīng nián jié shèng yóu cóng   wǎn luò zhān chē chù chù féng
yín jìn huá chóu lǎo   zuì xiāo chūn ài pēi nóng
jiān xiàng bìng   duàn chù huāng liáng shū yōng
zǎo wǎn qīng yún zhì   tán píng chè hòu fēng