定命

宋代 陆游
定命元知不可移,更兼狂疾固虽治。 履穿衣弊穷居日,齿豁头童大耋时。 耕钓诗多悲境熟,功名梦少感年衰。 今朝雨歇春泥散,剩伴儿童鬬草嬉。
dìng mìng yuán zhī   gēng jiān kuáng suī zhì  
chuān 穿 qióng   chǐ 齿 huō tóu tóng dié shí  
gēng diào shī duō bēi jìng shú   gōng míng mèng shǎo gǎn nián shuāi  
jīn zhāo xiē chūn sàn   shèng bàn ér tóng dòu cǎo