定林寺

宋代 王安石
众木凛交覆,孤泉静横分。 楚老一枝筇,於此傲人群。 城市少美蔬,想今困惔焚。 且凭东北风,持寄岭头云。
zhòng lǐn jiāo   quán jìng héng fēn
chǔ lǎo zhī qióng   ào rén qún
chéng shì shǎo měi shū   xiǎng jīn kùn dàn fén
qiě píng dōng běi fēng   chí lǐng tóu yún