定林示道原

宋代 王安石
昨登定林山,俯视东南陔。 但见一方白,莫知所从来。 湿银注寒晶,奁以青培堆。 迢迢晻霭中,疑有白玉台。 是夕清风兴,烦云豁然开。 常娥攀桂枝,顾景久徘徊。 杖藜忽高秋,陈迹与子陪。 壮观非复昔,平芜夜莓苔。
zuó dēng dìng lín shān   shì dōng nán gāi
dàn jiàn fāng bái   zhī suǒ cóng lái
shī 湿 yín zhù hán jīng   lián qīng péi duī
tiáo tiáo ǎn ǎi zhōng   yǒu bái tái
shì qīng fēng xīng   fán yún huò rán kāi
cháng é pān guì zhī   jǐng jiǔ pái huái
zhàng gāo qiū   chén zi péi
zhuàng guān fēi   píng méi tái