丁廉使名名炜

清代 孔尚任
康熙二十七年夏,中外升平登禾稼。岂有失所一军民,楚中猝变真可讶。 我巡海日烟雾深,纷纷耳传信不真。或言乱贼立首领,官兵气靡都降身。 湖风湖水路渺茫,万姓夜走看北辰。或言三日把关隘,选将搜粮侵邻界。 霍霍磨刀逼官降,忍辱齐向辕门拜。独有一官旧豸衣,强项能使渠魁怪。 后来渔船稍稍说,芦中人声夜呜咽。点火照见好须眉,三日绝食唇焦裂。 义不受官善哉逃,弃家无乃肠如铁。天兵忽下贼兵死,围城无恙旧妻子。 假威骑马坐衙人,相逢羞见丁廉使。丁公丁公今日归,城郭人民无是非。 天下诗格属公好,如此风节世又稀。天子召公公去急,丹枫白苇拂征衣。 父老争看归来鹤,诗人面上有光辉。
kāng èr shí nián xià   zhōng wài shēng píng dēng jià yǒu shī suǒ jūn mín chǔ   zhōng biàn zhēn    
xún hǎi yān shēn   fēn fēn ěr chuán xìn zhēn huò yán luàn zéi shǒu lǐng guān   bīng dōu jiàng shēn    
fēng shuǐ miǎo máng   wàn xìng zǒu kàn běi chén huò yán sān guān ài xuǎn   jiāng sōu liáng qīn lín jiè    
huò huò dāo guān jiàng   rěn xiàng yuán mén bài yǒu guān jiù zhì qiáng   xiàng néng shǐ 使 kuí guài    
hòu lái chuán shāo shāo shuō   zhōng rén shēng diǎn huǒ zhào jiàn hǎo méi sān   jué shí chún jiāo liè    
shòu guān shàn zāi táo   jiā nǎi cháng tiě tiān bīng xià zéi bīng wéi   chéng yàng jiù    
jiǎ wēi zuò rén   xiāng féng xiū jiàn dīng lián shǐ 使 dīng gōng dīng gōng jīn guī chéng   guō rén mín shì fēi    
tiān xià shī shǔ gōng hǎo   fēng jié shì yòu tiān zhào gōng gong dān   fēng bái wěi zhēng    
lǎo zhēng kàn guī lái   shī rén miàn shàng yǒu guāng huī