定交诗二首效鲍明远体呈晁无咎

宋代 黄庭坚
建鼓求亡子,原非入耳歌。 除去绿绮尘,水深山峨峨。 满堂悦秦声,君独用此何。 平分感秋节,空阔湛金波。 定夜百虫息,高论听悬河。 执揽北斗柄,斟酌四时和。 破屋仰见星,得子喜且多。 危柱无安弦,野水自盈科。 成道在礼乐,成山在丘阿。 收此桑榆景,相从寄琢磨。 开怀溟海阔,百怪出蛟鼍。 闭藏愿自爱,惊人取谴诃。
jiàn qiú wáng   yuán fēi ěr  
chú 绿 chén   shuǐ shēn shān é é  
mǎn táng yuè qín shēng   jūn yòng  
píng fēn gǎn qiū jié   kōng kuò zhàn jīn  
dìng bǎi chóng   gāo lùn tīng xuán  
zhí lǎn běi dǒu bǐng   zhēn zhuó shí  
yǎng jiàn xīng   zi qiě duō  
wēi zhù ān xián   shuǐ yíng  
chéng dào zài yuè   chéng shān zài qiū ā  
shōu sāng jǐng   xiāng cóng zhuó  
kāi huái 怀 míng hǎi kuò   bǎi guài chū jiāo tuó  
cáng yuàn ài   jīng rén qiǎn