定交诗二首效鲍明远体呈晁无咎

宋代 黄庭坚
建酉金为政,摇落草木衰。 除瓜陇亩净,邵平无米炊。 满家色藜藿,诗书不賙饥。 平生晁公子,正用此时来。 定交无一物,秋月以为期。 执持荆山璧,要我雕琢之。 破斧不能柯,况乃玉无疵。 危冠论百揆,备乐奏四时。 成功彼有命,用舍君自知。 收身渺江湖,岁晚白鸟嬉。 开径蒲苇中,倚锄望君归。 闭塞乃非道,不才当尔为。
jiàn yǒu jīn wéi zhèng   yáo luò cǎo shuāi
chú guā lǒng jìng   shào píng chuī
mǎn jiā huò   shī shū zhōu
píng shēng cháo gōng   zhèng yòng shí lái
dìng jiāo   qiū yuè wéi
zhí chí jīng shān   yào diāo zhuó zhī
néng   kuàng nǎi
wēi guān lùn bǎi kuí   bèi zòu shí
chéng gōng yǒu mìng   yòng shè jūn zhī
shōu shēn miǎo jiāng   suì wǎn bái niǎo
kāi jìng wěi zhōng   chú wàng jūn guī
nǎi fēi dào   cái dāng ěr wèi