定惠颙师为余竹下开啸轩

宋代 苏轼
啼鴂催天明,喧喧相诋谯。 暗蛩泣夜永,唧唧自相吊。 饮风蝉至洁,长吟不改调。 食土蚓无肠,亦自终夕叫。 鸢贪声最鄙,鹊喜意可料。 皆缘不平鸣,恸哭等嬉笑。 阮生已粗率,孙子亦未妙。 道人开此轩,清坐默自照。 冲风振河海,不能号无窍。 累尽吾何言,风来竹自啸。
jué cuī tiān míng   xuān xuān xiāng qiáo  
àn qióng yǒng   xiāng diào  
yǐn fēng chán zhì jié   cháng yín gǎi diào  
shí yǐn cháng   zhōng jiào  
yuān tān shēng zuì   què liào  
jiē yuán píng míng   tòng děng xiào  
ruǎn shēng shuài   sūn zi wèi miào  
dào rén kāi xuān   qīng zuò zhào  
chōng fēng zhèn hǎi   néng hào qiào  
lèi jǐn yán   fēng lái zhú xiào