丁亥生日自首

清代 成鹫
山穷水尽日西暮,老景无多罪无数。文逋笔债积如林,多半引年兼誉墓。 乖张名实点清虚,破犯初篇成妄语。自甘拔舌入泥犁,不免刀山还剑树。 此身九死一可生,赖有羞惭及疑惧。同是世閒无智人,四大假合成幻身。 遭逢贤劫佛住世,使我得作伽蓝民。不耕不织不冻馁,无礼无义无尊亲。 白毫一分人天供,饕饕虚消不自重。何况重添粪上花,制锦徵诗耀徒众。 一时举国走若狂,狸奴白牯胡厮閧。头会箕敛通贤愚,香花得钱铙钹送。 舍曰欲之为之辞,高坐道场说春梦。世间寿者悉如斯,自称等觉原等痴。 小人之痴痴到骨,大人痴在毛与皮。学道年过七十一,腼颜空腹为人师。 身口意业忏不净,虚生浪死徒增悲。不须说著母难日,人命无常知未知。
shān qióng shuǐ jìn 西   lǎo jǐng duō zuì shù wén zhài lín duō   bàn yǐn nián jiān    
guāi zhāng míng shí diǎn qīng   fàn chū piān chéng wàng gān shé   miǎn dāo shān hái jiàn shù    
shēn jiǔ shēng   lài yǒu xiū cán tóng shì shì xián zhì rén   jiǎ chéng huàn shēn    
zāo féng xián jié zhù shì   shǐ 使 zuò qié lán mín gēng zhī dòng něi   zūn qīn    
bái háo fēn rén tiān gōng   tāo tāo xiāo zhòng kuàng zhòng tiān fèn shàng huā zhì   jǐn zhēng shī yào 耀 zhòng    
shí guó zǒu ruò kuáng   bái hòng tóu kuài liǎn tōng xián xiāng   huā qián náo sòng    
shě yuē zhī wèi zhī   gāo zuò dào chǎng shuō chūn mèng shì jiān shòu zhě 寿   chēng děng jué yuán děng chī    
xiǎo rén zhī chī chī dào   rén chī zài máo xué dào nián guò shí miǎn   yán kōng wéi rén shī    
shēn kǒu chàn jìng   shēng làng zēng bēi shuō zhù nàn rén   mìng cháng zhī wèi zhī