丁亥清明和昭德侄孙韵

宋代 何梦桂
风吹苦楝结轻寒,乾石青精屋半间。泼火雨收春树绿,踏青人出画帘閒。 红颜白发悲欢事,旧日新年梦觉关。满地落花啼鸟急,天涯游子几时还。
fēng chuī liàn jié qīng hán   qián shí qīng jīng bàn jiān huǒ shōu chūn shù 绿   qīng rén chū huà lián xián    
hóng yán bái bēi huān shì   jiù xīn nián mèng jué guān mǎn luò huā niǎo tiān   yóu shí hái