定风波·帘拂疏香断碧丝

宋代 孙光宪
帘拂疏香断碧丝,泪衫还滴绣黄鹂。上国献书人不在, 凝黛,晚庭又是落红时。 春日自长心自促,翻覆,年来年去负前期。 应是秦云兼楚雨,留住,向花枝夸说月中枝。
lián shū xiāng duàn   lèi shān hái xiù huáng shàng guó xiàn shū rén zài  
níng dài   wǎn tíng yòu shì luò hóng shí
chūn cháng xīn   fān   nián lái nián qián
yìng shì qín yún jiān chǔ   liú zhù   xiàng huā zhī kuā shuō yuè zhōng zhī