定风波

清代 厉鹗
记来时、傍柳维舟,归人一寸心折。岁晚高鸿,天寒脩竹,欲下山阴雪。 砚香凝,酒鳞热。语短情长不成别。凄咽。悔秋灯种了,星星僧发。 野桥路滑。听江声、送客愁如结。又空林门掩,疏帘梦阻,低共梅花说。 杜陵荒,浩歌发。犹有诗传布衾铁。天末。几时同看,芜城明月。
lái shí bàng liǔ wéi zhōu   guī rén cùn xīn zhé suì wǎn gāo hóng 鸿   tiān hán xiū zhú   xià shān yīn xuě
yàn xiāng níng   jiǔ lín duǎn qíng cháng chéng bié yān huǐ qiū dēng zhǒng le   xīng xing sēng
qiáo huá tīng jiāng shēng sòng chóu jié yòu kōng lín mén yǎn   shū lián mèng   gòng méi huā shuō
líng huāng   hào yóu yǒu shī chuán qīn tiě tiān shí tóng kàn   chéng míng yuè