定风波

金朝 王哲
万万人中这个人。忽然自悟说良因。恰似白莲花一朵,尖新。 泥沙脱了出迷律。 邀住清风开嫩脸,朗窥明月作毗邻。住向空中胜馥郁,灵真。 此时占得四时春。
wàn wàn rén zhōng zhè rén rán shuō liáng yīn qià bái lián huā duǒ   jiān xīn
shā tuō le chū
yāo zhù qīng fēng kāi nèn liǎn   lǎng kuī míng yuè zuò lín zhù xiàng kōng zhōng shèng   líng zhēn
shí zhàn shí chūn