定风波

宋代 王琪
把酒花前欲问天。春来秋去苦茫然。风雨满枝花满地。何事。却教纤草占流年。 试把钿筝重促柱。无绪。酒阑清泪滴朱弦。赖有玉人相顾好。轻笑。却疑春色在婵娟。
jiǔ huā qián wèn tiān chūn lái qiū máng rán fēng mǎn zhī huā mǎn shì què jiào xiān cǎo zhàn liú nián
shì diàn zhēng zhòng zhù jiǔ lán qīng lèi zhū xián lài yǒu rén xiàng hǎo qīng xiào què chūn zài chán juān