丁德儒

宋代 李之仪
春风不解事,吼地如雷霆。谁知一席间,笑语灯荧荧。 主人意弥敦,设置不少停。而我槁木然,感慨时自惊。 多情接胜友,孤朗如初星。微吟间相警,似欲慰独醒。 我老百不堪,已分如漂萍。邂逅因事乐,尚或有此形。 不惭引去先,得意耳暂清。展转寻断梦,间关愧微生。 何当万里浪,相与同沧溟。
chūn fēng jiě shì   hǒu léi tíng shéi zhī jiān   xiào dēng yíng yíng
zhǔ rén dūn   shè zhì shǎo tíng ér gǎo rán   gǎn kǎi shí jīng
duō qíng jiē shèng yǒu   lǎng chū xīng wēi yín jiān xiāng jǐng   shì wèi xǐng
lǎo bǎi kān   fēn piāo píng xiè hòu yīn shì   shàng huò yǒu xíng
cán yǐn xiān   ěr zàn qīng zhǎn zhuǎn xún duàn mèng   jiān guān kuì wēi shēng
dāng wàn làng   xiāng tóng cāng míng