丁大监文伯得余近作读之读之疾愈以诗见贻

宋代 魏了翁
黔巫之南溪水兹,山粗石恶不可治。 崇宁边臣务广地,山刊石断林木斯。 其间掌许号为郡,如以土偶安须眉。 中州人物犹此任,累臣舍是夫何词。 况於风气少疵疠,且幸羽俗无浇漓。 饱餐贱米温旧读,书味隽永忘其疲。 坐看岁龙度丑戌,几见秋月弦虚危。 都梁有吏云端来,持书火急如符移。 美人家在九芙蓉,门墙突兀那可窥。 联缄累牍梦邪非,一年两度划见之。 我诗但能愈君疾,君解与世医狂痴。 乖逢休戚信有命,叹上不使非知医。
qián zhī nán shuǐ   shān shí è zhì  
chóng níng biān chén guǎng 广   shān kān shí duàn lín  
jiān zhǎng hào wèi jùn   ǒu ān méi  
zhōng zhōu rén yóu rèn   léi chén shě shì  
kuàng fēng shǎo   qiě xìng jiāo  
bǎo cān jiàn wēn jiù   shū wèi juàn yǒng wàng  
zuò kàn suì lóng chǒu   jiàn qiū yuè xián wēi  
dōu liáng yǒu yún duān lái   chí shū huǒ  
měi rén jiā zài jiǔ róng   mén qiáng kuī  
lián jiān lěi mèng xié fēi   nián liǎng huà jiàn zhī  
shī dàn néng jūn   jūn jiě shì kuáng chī  
guāi féng xiū xìn yǒu mìng   tàn shàng shǐ 使 fēi zhī