第六郭将求诗久未暇今以寄之

宋代 李之仪
乌延一挥手,岁月如奔流。谁知头半白,重见须双虬。 面冷庞一铁,气雄吞九州。门庭外虽设,毫发终无留。 此时可见者,如君实难求。人固不易亲,而我独见酬。 半年话畴昔,论极非谬悠。但云置是事,可质为冥幽。 功名本何为,入手如上钩。我每壮其言,心肯屡回头。 别来已七月,怅望逾三秋。近闻复来此,只尺不相投。 元戎奉天讨,知与造化谋。化城两驰突,直控咽与喉。 乂斩万馀级,少快姑暂休。此锐且就养,彼生岂容偷。 君谓乃吾射,含笑缠臂鞲。今秋取天祁,明年入兴州。 遂复都护府,再见万里游。汾阳异世勋,子政如缀旒。 未或便相袭,且作仲升侯。
yán huī shǒu   suì yuè bēn liú shéi zhī tóu bàn bái zhòng   jiàn shuāng qiú    
miàn lěng páng tiě   xióng tūn jiǔ zhōu mén tíng wài suī shè háo   zhōng liú    
shí jiàn zhě   jūn shí nán qiú rén qīn ér   jiàn chóu    
bàn nián huà chóu   lùn fēi miù yōu dàn yún zhì shì shì   zhì wèi míng yōu    
gōng míng běn wéi   shǒu shàng gōu měi zhuàng yán xīn   kěn huí tóu    
bié lái yuè   chàng wàng sān qiū jìn wén lái zhī   chǐ xiāng tóu    
yuán róng fèng tiān tǎo   zhī zào huà móu huà chéng liǎng chí zhí   kòng yān hóu    
zhǎn wàn   shǎo kuài zàn xiū ruì qiě jiù yǎng   shēng róng tōu    
jūn wèi nǎi shè   hán xiào chán gōu jīn qiū tiān míng   nián xīng zhōu    
suì   zài jiàn wàn yóu fén yáng shì xūn zi   zhèng zhuì liú    
wèi huò biàn 便 xiāng   qiě zuò zhòng shēng hóu