笛家弄/笛家

宋代 朱雍
琼质仙姿、缟袂清格,天然疏秀。静轩烟锁黄昏后。影瘦零乱,艳冷珑璁,雪肌莹暖,冰枝萦绣。更赋风流,几番攀赠,细捻香盈手。与东君、叙暌远,脉脉两情有旧。 立久。阆苑凝夕,瑶窗淡月,百琲寻芳,醉玉谈群,千钟酹酒。向此,是处难忘瘦花,送远何劳垂柳。忍听高楼,笛声凄断,乐事人非偶。空余恨,惹幽香不灭,尚沾春袖。
qióng zhì xiān 姿 gǎo mèi qīng   tiān rán shū xiù jìng xuān yān suǒ huáng hūn hòu yǐng shòu líng luàn   yàn lěng lóng cōng   xuě yíng nuǎn   bīng zhī yíng xiù gēng fēng liú   fān pān zèng   niǎn xiāng yíng shǒu dōng jūn kuí yuǎn   liǎng qíng yǒu jiù
jiǔ làng yuàn níng   yáo chuāng dàn yuè   bǎi bèi xún fāng   zuì tán qún   qiān zhōng lèi jiǔ xiàng   shì chù nán wàng shòu huā   sòng yuǎn láo chuí liǔ rěn tīng gāo lóu   shēng duàn   shì rén fēi ǒu kòng hèn   yōu xiāng miè   shàng zhān chūn xiù