笛家弄

宋代 柳永
花发西园,草薰南陌,韶光明媚,乍睛轻暖清明后。 水嬉舟动,禊饮筵开,银塘似染,金堤如绣。 是处王孙,几多游妓,往往携纤手。 遣离人、对嘉景,触目伤情,尽成感旧。 别久。 帝城当日,兰堂夜烛,百万呼卢,画阁春风,十千沽酒。 未省、宴处能忘管弦,醉里不寻花柳。 岂知秦楼,玉箫声断,前事难重偶。 空遗恨,望仙乡,一饷消凝,泪沾襟袖。
huā 西 yuán   cǎo xūn nán   sháo guāng míng mèi   zhà jīng qīng nuǎn qīng míng hòu
shuǐ zhōu dòng   yǐn yán kāi   yín táng shì rǎn   jīn xiù
shì chù wáng sūn   duō yóu   wǎng wǎng xié qiàn shǒu
qiǎn rén duì jiā jǐng   chù shāng qíng   jǐn chéng gǎn jiù
bié jiǔ
chéng dāng   lán táng zhú   bǎi wàn   huà chūn fēng   shí qiān jiǔ
wèi shěng yàn chǔ néng wàng guǎn xián   zuì xún huā liǔ
zhī qín lóu   xiāo shēng duàn   qián shì nán zhòng ǒu
kōng hèn   wàng xiān xiāng   xiǎng xiāo níng   lèi zhān jīn xiù