地黄

宋代 苏轼
地黄饲老马,可使光鉴人。 吾闻乐天语,喻马施之身。 我衰正伏枥,垂耳气不振。 移栽附沃壤,蕃茂争新春。 沉水得稚根,重汤养陈薪。 投以东阿清,和以北海醇。 崖蜜助甘冷,山姜发芳辛。 融为寒食饧,?燕作瑞露珍。 丹田自宿火,渴肺还生津。 愿饷内热子,一洗胸中尘。
huáng lǎo   shǐ 使 guāng jiàn rén  
wén tiān   shī zhī shēn  
shuāi zhèng   chuí ěr zhèn  
zāi rǎng   fān mào zhēng xīn chūn  
chén shuǐ zhì gēn   zhòng tāng yǎng chén xīn  
tóu dōng ē qīng   běi hǎi chún  
zhù gān lěng   shān jiāng fāng xīn  
róng wèi hán shí táng     ? yàn zuò ruì zhēn  
dān tián 宿 huǒ   fèi hái shēng jīn  
yuàn xiǎng nèi zi   xiōng zhōng chén