弟观喜董稼山至有诗因次韵二首

宋代 陈著
苍狗白衣纷过云,到头故我始为真。 山林高看平沈世,风雨难摧独乐春。 时出苦言医俗耳,多培好事寿閒身。 仰天咄咄今何日,百里相过有若人。
cāng gǒu bái fēn guò yún   dào tóu shǐ wéi zhēn  
shān lín gāo kàn píng shěn shì   fēng nán cuī chūn  
shí chū yán ěr   duō péi hǎo shì shòu 寿 xián shēn  
yǎng tiān duō duō jīn   bǎi xiāng guò yǒu ruò rén