叠字招隐二首

宋代 白玉蟾
逐逐且贪怎足。恋松楸, 爱莲菊。食玉衣锦, 池酒林肉。瓮埋地阁钟, 月泻天窗瀑。郑卫殆塞其聪, 赵燕可盲其目。镜盟钗诅谩交交, 马迹车尘何仆仆。名伤神兮宠辱若惊, 事掣肘兮进退惟谷。一真妄兮故知空不空, 观徼妙兮常有欲无欲。吾将先天后天明月之珠, 裁作左仙右仙女宝云之曲。
zhú zhú qiě tān zěn liàn sōng qiū  
ài lián shí jǐn  
chí jiǔ lín ròu wèng mái zhōng  
yuè xiè tiān chuāng zhèng wèi dài sāi cōng  
zhào yàn máng jìng méng chāi mán jiāo jiāo  
chē chén míng shāng shén chǒng ruò jīng  
shì chè zhǒu jìn tuì 退 wéi zhēn wàng zhī kōng kōng  
guān jiǎo miào cháng yǒu jiāng xiān tiān hòu tiān míng yuè zhī zhū  
cái zuò zuǒ xiān yòu xiān bǎo yún zhī