叠字招隐二首

宋代 白玉蟾
逐逐何时知足。来归山, 共种菊。有松为酒, 有藜当肉。亦有涧底芝, 亦有岩上瀑。白日自觉如年, 青山长是对目。闲云与充封门人, 清风为作扫室仆。朝宴息乎长松之阴, 夜偃仰乎冷翠之谷。我无涕唾津精气血液, 了绝喜怒哀乐爱恶欲。练空碧毓紫沖兮身如玉, 乘气御飞兮咏九霞之曲。
zhú zhú shí zhī lái guī shān  
gòng zhǒng yǒu sōng wèi jiǔ  
yǒu dāng ròu yǒu jiàn zhī  
yǒu yán shàng bái jué nián  
qīng shān cháng shì duì xián yún chōng fēng mén rén  
qīng fēng wéi zuò sǎo shì cháo yàn cháng sōng zhī yīn  
yǎn yǎng lěng cuì zhī tuò jīn jīng xuè  
le jué āi yuè ài liàn kōng chōng shēn  
chéng fēi yǒng jiǔ xiá zhī