叠山

宋代 谢翱
礧磈复崔嵬,晴云拨不开。钟闻上界响,石自太湖来。 灵草捣为药,寒松烬作煤。欲穷登览兴,未到已徘徊。
léi wěi cuī wéi   qíng yún kāi zhōng wén shàng jiè xiǎng shí   tài lái    
líng cǎo dǎo wèi yào   hán sōng jìn zuò méi qióng dēng lǎn xīng wèi   dào pái huái