第二赋韵东城门病

南北朝 庾肩吾
空痾诚易愈,有病故难痊。徒知饵五色,终当悲九泉。 已无云山草,沈痗竟谁怜。复悲沦苦海,何由果净天。
kōng ē chéng   yǒu bìng nán quán zhī ěr   zhōng dāng bēi jiǔ quán
yún shān cǎo   shěn mèi jìng shuí lián bēi lún hǎi   yóu guǒ jìng tiān