蝶恋花·叶底寻花春欲暮

宋代 周邦彦
叶底寻花春欲暮。折遍柔枝,满手真珠露。不见旧人空旧处。对花惹起愁无数。却倚阑干吹柳絮。粉蝶多情,飞上钗头住。若遣郎身如蝶羽。芳时争肯抛人去。
xún huā chūn zhé biàn róu zhī   mǎn shǒu zhēn zhū jiàn jiù rén kōng jiù chù duì huā chóu shù què lán gān chuī liǔ fěn dié duō qíng   fēi shàng chāi tóu zhù ruò qiǎn láng shēn dié fāng shí zhēng kěn pāo rén