蝶恋花·雁落寒沙秋恻恻

宋代 方岳
雁落寒沙秋恻恻。明月芦花,共是江南客。骑鹤楼高边羽急。柔情不尽淮山碧。 世路只催双鬓白。菰菜莼羹,正自令人忆。归梦不知江水隔。烟帆飞过平如席。
yàn luò hán shā qiū míng yuè huā   gòng shì jiāng nán lóu gāo biān róu qíng jìn huái shān
shì zhǐ cuī shuāng bìn bái cài chún gēng   zhèng lìng rén guī mèng zhī jiāng shuǐ yān fān fēi guò píng