蝶恋花·万籁无声天地静

宋代 黄裳
万籁无声天地静。清抱朱弦,不愧丹霄镜。照到林梢风有信。抬头疑是梅花领。万感只应闲对景。独倚危栏,扰扰人初定。吟不尽中愁不尽。溪山千古沈沈影。
wàn lài shēng tiān jìng qīng bào zhū xián   kuì dān xiāo jìng zhào dào lín shāo fēng yǒu xìn tái tóu shì méi huā lǐng wàn gǎn zhǐ yīng xián duì jǐng wēi lán   rǎo rǎo rén chū dìng yín jìn zhōng chóu jìn shān qiān shěn shěn yǐng