蝶恋花·晴日溪山春可数

宋代 程垓
晴日溪山春可数。水绕池塘,知有人家住。寻日寻花花不语。旧时春恨还如许。苦恨东风无意绪。只解催花,不解催人去。日晚荒烟迷古戍。断魂正在梅花浦。
qíng shān chūn shǔ shuǐ rào chí táng   zhī yǒu rén jiā zhù xún xún huā huā jiù shí chūn hèn hái hèn dōng fēng zhǐ jiě cuī huā   jiě cuī rén wǎn huāng yān shù duàn hún zhèng zài méi huā