蝶恋花二首 其二
百日层冰封古壤。才有微温,细草穿泥上。似为君来心荡漾,啼莺四野声酣放。
又见东风归一晌。时过轻腰,婉转生惆怅。留住东风无更往,为君日夜吹柔浪。
bǎi
百
rì
日
céng
层
bīng
冰
fēng
封
gǔ
古
rǎng
壤
。
。
cái
才
yǒu
有
wēi
微
wēn
温
,
xì
细
cǎo
草
chuān
穿
ní
泥
shàng
上
。
。
shì
似
wèi
为
jūn
君
lái
来
xīn
心
dàng
荡
yàng
漾
,
tí
啼
yīng
莺
sì
四
yě
野
shēng
声
hān
酣
fàng
放
。
。
yòu
又
jiàn
见
dōng
东
fēng
风
guī
归
yī
一
shǎng
晌
。
。
shí
时
guò
过
qīng
轻
yāo
腰
,
wǎn
婉
zhuǎn
转
shēng
生
chóu
惆
chàng
怅
。
。
liú
留
zhù
住
dōng
东
fēng
风
wú
无
gèng
更
wǎng
往
,
wèi
为
jūn
君
rì
日
yè
夜
chuī
吹
róu
柔
làng
浪
。
。