蝶恋花 吊针床上记梦二首 其二
破瓦残梁粗蔽雨,便是吾家,寄得身心处。稚子犹能扶病父,人间何好能如许。
长夜托翁前额住,咯血床头,红溅床前土。莫道当时观此苦,而今人在山中墓。
pò
破
wǎ
瓦
cán
残
liáng
梁
cū
粗
bì
蔽
yǔ
雨
,
biàn
便
shì
是
wú
吾
jiā
家
,
jì
寄
dé
得
shēn
身
xīn
心
chù
处
。
。
zhì
稚
zǐ
子
yóu
犹
néng
能
fú
扶
bìng
病
fù
父
,
rén
人
jiān
间
hé
何
hǎo
好
néng
能
rú
如
xǔ
许
。
。
cháng
长
yè
夜
tuō
托
wēng
翁
qián
前
é
额
zhù
住
,
kǎ
咯
xiě
血
chuáng
床
tóu
头
,
hóng
红
jiàn
溅
chuáng
床
qián
前
tǔ
土
。
。
mò
莫
dào
道
dāng
当
shí
时
guān
观
cǐ
此
kǔ
苦
,
ér
而
jīn
今
rén
人
zài
在
shān
山
zhōng
中
mù
墓
。
。