蝶恋花 春晓

清代 徐灿
剩紫残红能几许。晓枕惊回,无柰纷纷雨。雨过柳风吹不住。 不吹愁去吹春去。 莫怪东君分别遽。镜懒钗慵,不是留春处。嫩叶渐看成绿雾。 须臾又恐秋霜妒。
shèng cán hóng néng xiǎo zhěn jīng huí   nài fēn fēn guò liǔ fēng chuī zhù      
chuī chóu chuī chūn  
guài dōng jūn fēn bié jìng lǎn chāi yōng   shì liú chūn chù nèn jiàn kàn chéng   绿    
yòu kǒng qiū shuāng