蝶恋花(别恨)

宋代 吴礼之
急水浮萍风里絮。恰似人情,恩爱无凭据。去便不来来便去。到头毕竟成轻负。 帘卷春山朝又暮。莺燕空忙,不念花无主。心事万千谁与诉。断云零雨知何处。
shuǐ píng fēng qià rén qíng   ēn ài píng biàn 便 lái lái biàn 便 dào tóu jìng chéng qīng
lián juǎn chūn shān cháo yòu yīng yàn kōng máng   niàn huā zhǔ xīn shì wàn qiān shuí duàn yún líng zhī chǔ