蝶恋花·爱日轻明新雪後

宋代 周邦彦
爱日轻明新雪后。柳眼星星,渐欲穿窗牖。不待长亭倾别酒。一枝已入骚人手。 浅浅挼蓝轻蜡透。过尽冰霜,便与春争秀。强对青铜簪白首。老来风味难依旧。
ài qīng míng xīn xuě hòu liǔ yǎn xīng xing   jiàn chuān 穿 chuāng yǒu dài cháng tíng qīng bié jiǔ zhī sāo rén shǒu
jiān jiān ruó lán qīng tòu guò jǐn bīng shuāng   biàn 便 chūn zhēng xiù qiáng duì qīng tóng zān bái shǒu lǎo lái fēng wèi nán jiù