蝶恋花

宋代 叶梦得
薄雪消时春已半。踏遍苍苔,手挽花枝看。一缕游丝牵不断。多情更觉蜂儿乱。 尽日平波回远岸。倒影浮光,却记冰初泮。酒力无多吹易散。余寒向晚风惊幔。
báo xuě xiāo shí chūn bàn biàn cāng tái   shǒu wǎn huā zhī kàn yóu qiān duàn duō qíng gèng jué fēng ér luàn
jìn píng huí yuǎn àn dào yǐng guāng   què bīng chū pàn jiǔ duō chuī sàn hán xiàng wǎn fēng jīng màn