蝶恋花

宋代 赵令
何者?夫崔之才华婉美,词彩艳丽,则于所载缄书诗章尽之矣。如其都愉淫冶之态,则不可得而见。及观其文,飘飘然仿佛出于人目前。虽丹青摹写其形状,未知能如是工且至否?仆尝采摭其意,撰成鼓子词十一章,示余友何东白先生。先生曰:文则美矣,意犹有不尽者,胡不复为一章于其后,具道张之于崔,既不能以理定其情,又不能合之于义。始相遇也,如是之笃;终相失也,如是之遽。必及于此,则完矣。余应之曰:先生真为文者也。言必欲有终箴戒而后已。大抵鄙靡之词,止歌其事之可歌,不必如是之备。若夫聚散离合,亦人之常情,古今所共惜也。又况崔之始相得而终至相失,岂得已哉。如崔已他适,而张诡计以求见;崔知张之意,而潜赋诗以谢之,其情盖有未能忘者矣。乐天曰:“天长地久有时尽,此恨绵绵无尽期”,岂独在彼者耶?予因命此意,复成一曲,缀于传未云。商调十二首之十二 镜破人离何处问。路隔银河,岁会知犹近。只道新来消瘦损。玉容不见空传信。 弃掷前欢俱未忍。岂料盟言,陡顿无凭准。地久天长终有尽,绵绵不似无穷恨。
zhě   cuī zhī cái huá wǎn měi   cǎi yàn   suǒ zài jiān shū shī zhāng jǐn zhī dōu yín zhī tài   ér jiàn guān wén   piāo piāo rán fǎng 仿 chū rén qián suī dān qīng xiě xíng zhuàng   wèi zhī néng shì gōng qiě zhì fǒu   cháng cǎi zhí   zhuàn chéng zi shí zhāng   shì yǒu dōng bái xiān sheng xiān sheng yuē   wén měi   yóu yǒu jìn zhě   wèi zhāng hòu   dào zhāng zhī cuī   néng dìng qíng   yòu néng zhī shǐ xiāng   shì zhī   zhōng xiāng shī   shì zhī   wán yīng zhī yuē   xiān sheng zhēn wéi wén zhě yán yǒu zhōng zhēn jiè ér hòu zhī   zhǐ shì zhī   shì zhī bèi ruò sàn   rén zhī cháng qíng   jīn suǒ gòng yòu kuàng cuī zhī shǐ xiāng de ér zhōng zhì xiāng shī   de zāi cuī shì   ér zhāng guǐ qiú jiàn   cuī zhī zhāng zhī   ér qián shī xiè zhī   qíng gài yǒu wèi néng wàng zhě tiān yuē     :“ tiān cháng jiǔ yǒu shí   jǐn hèn mián mián     jìn ”, zài   zhě   yīn mìng   chéng zhuì chuán wèi yún shāng diào shí
jìng rén chǔ wèn yín   suì huì zhī yóu jìn zhī dào xīn lái xiāo shòu sǔn róng jiàn kōng chuán xìn
zhì qián huān wèi rěn liào méng yán   dǒu dùn píng zhǔn jiǔ tiān cháng zhōng yǒu jǐn   mián mián shì qióng hèn