蝶恋花

宋代 赵令
张亦有所娶。适经其所居,乃因其夫言于崔,以外兄见。夫已诺之,而崔终不为出。张怨念之诚,动于颜色。崔知之,潜赋一诗寄张曰:“自从消瘦减容光。万转千回懒下床。不为旁人羞不起,为郎憔悴却羞郎。”竟不之见。后数日张君将行,崔又赋一诗以谢绝之。词曰:“弃置今何道,当时且自亲。还将旧来意,怜取眼前人。”奉劳歌伴,再和前声。商调十二首之十一 梦觉高唐云雨散。十二巫峰,隔断相思眼。不为旁人移步懒。为郎憔悴羞郎见。 青翼不来孤凤怨。路失桃源,再会终无便。旧恨新愁无计遣,情深何似情俱浅。
zhāng yǒu suǒ shì jīng suǒ   nǎi yīn yán cuī   wài xiōng jiàn nuò zhī   ér cuī zhōng wéi chū zhāng yuàn niàn zhī chéng   dòng yán cuī zhī zhī   qián shī zhāng yuē     :“ cóng xiāo shòu jiǎn róng guāng wàn zhuǎn qiān huí lǎn xià chuáng wéi páng rén xiū   wèi láng qiáo cuì què xiū   láng 。” jìng zhī jiàn hòu shù zhāng jūn   jiāng xíng cuī yòu shī xiè jué zhī     yuē :“   zhì jīn dào dāng shí qiě qīn   hái jiāng jiù lái   lián yǎn qián   rén 。” fèng láo bàn zài qián shēng shāng
mèng jué gāo táng yún sàn shí èr fēng   duàn xiāng yǎn wéi páng rén lǎn wèi láng qiáo cuì xiū láng jiàn
qīng lái fèng yuàn shī táo yuán   zài huì zhōng biàn 便 jiù hèn xīn chóu qiǎn   qíng shēn qíng qiǎn