蝶恋花

宋代 赵令
环取其终始不绝。兼致彩丝一絇,文竹茶合碾子一枚。此数物不足见珍,意者欲君子如玉之洁,鄙志如环不解。泪痕在竹,愁绪萦丝。因物达诚,永以为好耳。心迩身遐,拜会无期。幽愤所钟,千里神合。千万珍重。春风多厉,强饭为佳。慎言自保,毋以鄙为深念也。”奉劳歌伴,再和前声。商调十二首之十 尺素重重封锦字。未尽幽闺,别后心中事。佩玉彩丝文竹器。愿君一见知深意。 环玉长圆丝万系。竹上斓斑,总是相思泪。物会见郎人永弃。心驰魂去神千里。
huán zhōng shǐ jué jiān zhì cǎi   wén zhú chá niǎn zi méi shù jiàn zhēn   zhě jūn zi zhī jié   zhì huán jiě lèi hén zài zhú   chóu yíng yīn chéng   yǒng wéi hǎo ěr xīn ěr shēn xiá   bài huì yōu fèn suǒ zhōng   qiān shén qiān wàn zhēn zhòng chūn fēng duō   qiáng fàn wèi jiā shèn yán bǎo   wèi shēn niàn 。”   fèng láo bàn   zài qián shēng shāng diào shí èr shǒu zhī shí
chǐ chóng chóng fēng jǐn wèi jǐn yōu guī   bié hòu xīn zhōng shì pèi cǎi wén zhú yuàn jūn jiàn zhī shēn
huán cháng yuán wàn zhú shàng lán bān   zǒng shì xiāng lèi huì jiàn láng rén yǒng xīn chí hún shén qiān