蝶恋花

宋代 赵令
意。崔氏缄报之词,粗载于此,曰:“捧览来问,抚爱过深。儿女之情,悲喜交集。兼惠花胜一合,口脂五寸。致耀首膏唇之饰,虽荷多惠,谁复为容。睹物增怀,但积悲叹耳。伏承便于京中就业,于进修之道,固在便安。但恨鄙陋之人,永以遐弃。命也如此,知复何言!自去秋以来,尝忽忽如有所失。于喧哗之下,或勉为笑语。闲宵自处,无不泪零。乃梦寐之间,亦多叙感咽离忧之思。绸缪缱绻,暂若寻常,幽会未终,惊魂已断。虽半衾如暖,而思之甚遥。一昨拜辞,倏逾旧岁。长安行乐之地,触绪牵情。何幸不忘幽微,眷念无E363。鄙薄之志,无以奉酬。至于终始之盟,则固不忒。鄙昔中表相因,或同宴处;婢仆见诱,遂致私诚。儿女之情,不能自固。君子有援琴之挑,鄙人无投梭之拒。及荐枕席,义盛恩深。愚幼之情,永谓终托。岂期既见君子,不能以礼定情,致有自献之羞,不复明侍巾栉。没身永恨,含叹何言,傥若仁人用心,俯遂幽劣,虽死之日,犹生之年。如或达士略情,舍小从大,以先配为丑行,谓要盟之可欺,则当骨化形销,丹忱不泯,因风委露,犹托清尘。存殁之诚,言尽于此。临纸呜咽,情不能申,千万珍重。”奉劳歌伴,再和前声。商调十二首之九 别后相思心目乱。不谓芳音,忽寄南来雁。却写花笺和泪卷。细书方寸教伊看。 独寐良宵无计遣。梦里依稀,暂若寻常见。幽会未终魂已断。半衾如暖人犹远。
cuī shì jiān bào zhī   zài   yuē     :“ pěng lǎn lái   wèn ài guò shēn ér   zhī qíng bēi jiāo jiān huì huā   shèng kǒu zhī 耀 cùn zhì yào shǒu   gāo chún zhī shì   suī duō huì shuí wéi róng 怀   zēng huái dàn bēi 便 tàn ěr chéng   biàn jīng zhōng jiù   便 jìn xiū zhī dào zài biàn   ān dàn hèn lòu zhī rén   yǒng xiá   mìng   zhī yán qiū lái cháng   yǒu suǒ shī xuān huá zhī   xià huò miǎn wèi xiào xián xiāo   chǔ lèi líng nǎi mèng mèi zhī jiān   duō gǎn   yān yōu zhī   chóu móu qiǎn quǎn zàn ruò xún   cháng yōu huì wèi zhōng jīng hún   duàn suī bàn qīn nuǎn ér zhī   shén yáo zuó bài shū jiù   suì cháng   E   3   6   3 ān xíng zhī   chù qiān qíng xìng wàng yōu wēi   juàn niàn E363。 zhī zhì   fèng chóu zhì   zhōng shǐ zhī   méng   zhōng biǎo xiāng yīn huò tóng yàn chǔ   jiàn yòu suì zhì chéng ér zhī qíng   néng jūn zi yǒu yuán   qín zhī tiāo rén tóu suō zhī   jiàn zhěn   shèng ēn shēn   yòu zhī qíng yǒng wèi zhōng tuō   jiàn jūn zi   néng dìng qíng   zhì yǒu xiàn   zhī xiū   míng shì jīn zhì méi shēn yǒng hèn   hán tàn yán   tǎng ruò rén rén yòng xīn   suì yōu liè suī   zhī yóu shēng   zhī nián   huò shì lüè   qíng shě xiǎo cóng xiān   pèi wèi chǒu xíng wèi yào méng zhī     dāng huà xíng xiāo   dān chén   mǐn yīn fēng wěi yóu tuō qīng chén
bié hòu xiāng xīn luàn wèi fāng yīn   nán lái yàn què xiě huā jiān lèi juǎn shū fāng cùn jiào kàn
mèi liáng xiāo qiǎn mèng   zàn ruò xún cháng jiàn yōu huì wèi zhōng hún duàn bàn qīn nuǎn rén yóu yuǎn