蝶恋花

宋代 赵令
索再三终不可见。虽待张之意甚厚,然未尝以词继之。异时,独夜操琴,愁弄忄妻恻。张窃听之,求之,则不复鼓矣。以是愈惑之。张生俄以文谓及期,又当西去。当去之夕,崔恭貌怡声,徐谓张曰:始乱之,今弃之,固其宜矣,愚不敢恨。必也君始之,君终之,君之惠也。则没身之誓,有其终矣,又何必深憾于此行。然而君既不怿,无以奉宁。君尝谓我善鼓琴,今且往矣。既达君此诚。因命拂琴,鼓霓裳羽衣序,不数声,哀音怨乱,不复知其是曲也。左右皆欷歔,张说遽止之。崔投琴拥面,泣下流涟,趣归郑所遂不复至,奉劳歌伴,再和前声。十二首之八 碧沼鸳鸯交颈舞。正恁双栖,又遣分飞去。洒翰赠言终不许。援琴请尽始衷素。 曲未成声先怨慕。忍泪凝情,强作霓裳序。弹到离愁凄咽处。弦肠俱断梨花雨。
suǒ zài sān zhōng jiàn suī dài zhāng zhī shén hòu   rán wèi cháng zhī shí   cāo qín   chóu nòng xin zhāng qiè tīng zhī   qiú zhī   shì huò zhī zhāng shēng é wén wèi   yòu dāng 西 dāng zhī   cuī gōng mào shēng   wèi zhāng yuē   shǐ luàn zhī   jīn zhī     gǎn hèn jūn shǐ zhī   jūn zhōng zhī   jūn zhī huì méi shēn zhī shì   yǒu zhōng   yòu shēn hàn xíng rán ér jūn   fèng níng jūn cháng wèi shàn qín   jīn qiě wǎng jūn chéng yīn mìng qín   cháng   shù shēng   āi yīn yuàn luàn   zhī shì zuǒ yòu jiē   zhāng shuō zhǐ zhī cuī tóu qín yōng miàn   xià liú lián   guī zhèng suǒ suì zhì   fèng láo bàn   zài qián shēng shí èr shǒu zhī
zhǎo yuān yāng jiāo jǐng zhèng nèn shuāng   yòu qiǎn fēn fēi hàn zèng yán zhōng yuán qín qǐng jǐn shǐ zhōng
wèi chéng shēng xiān yuàn rěn lèi níng qíng   qiáng zuò cháng dàn dào chóu yān chù xián cháng duàn huā