蝶恋花

宋代 赵令
至。抚张曰:至矣至矣,睡何为哉?并枕重衾而去。张生拭目危坐久之,犹疑梦寐。俄而红娘捧崔而至,则娇羞融冶,力不能运支体。曩时之端庄,不复同矣。是夕,旬有八日,斜月晶荧,幽辉半床。张生飘飘然,且疑神仙之徒,不谓从人间至也。有顷,寺钟鸣晓。红娘促去。崔氏娇啼宛转,红娘又捧而去。终夕无一言。张生辨色而兴,自疑曰:岂其梦耶?所可明者,妆在臂,香在衣,泪光荧荧然,犹莹于茵席而已。奉劳歌伴,同和前声。商调十二首之六 数夕孤眠如度岁。将谓今生,会合终无计。正是断肠凝望际。云心捧得嫦娥至。 玉困花柔羞抆泪。端丽妖娆,不与前时比。人去月斜疑梦寐。衣香犹在妆留臂。
zhì zhāng yuē   zhì zhì   shuì wéi zāi   bìng zhěn chóng qīn ér zhāng shēng shì wēi zuò jiǔ zhī   yóu mèng mèi é ér hóng niáng pěng cuī ér zhì   jiāo xiū róng   néng yùn zhī nǎng shí zhī duān zhuāng   tóng shì   xún yǒu   xié yuè jīng yíng   yōu huī bàn chuáng zhāng shēng piāo piāo rán   qiě shén xiān zhī   wèi cóng rén jiān zhì yǒu qǐng   zhōng míng xiǎo hóng niáng cuī shì jiāo wǎn zhuǎn   hóng niáng yòu pěng ér zhōng yán zhāng shēng biàn ér xīng   yuē   mèng   suǒ míng zhě   zhuāng zài   xiāng zài   lèi guāng yíng yíng rán   yóu yíng yīn ér fèng láo bàn   tóng qián shēng shāng diào shí èr shǒu zhī liù
shù mián suì jiāng wèi jīn shēng   huì zhōng zhèng shì duàn cháng níng wàng yún xīn pěng cháng é zhì
kùn huā róu xiū wěn lèi duān yāo ráo   qián shí rén yuè xié mèng mèi xiāng yóu zài zhuāng liú