蝶恋花

宋代 赵令
孀妇将归长安,路出于蒲,亦止兹寺。崔氏妇郑女也。张出于郑,绪其亲,乃异派之从母。是岁,丁文雅不善于军,军人因丧而扰,大掠蒲人。崔氏之家,财产甚厚,多奴仆。旅寓惶骇,不知所措。先是张与蒲将之党有善,请吏护之,遂不及于难。郑厚张之德甚,因饰馔以命张,中堂宴之。复谓张曰:姨之孤嫠未亡,提携幼稚。不幸属师徒大溃,实不保其身。弱子幼女,犹君之所生也,岂可比常恩哉。今俾以仁兄之礼奉见,冀所以报恩也。乃命其子曰欢郎,可十余岁,容甚温美。次命女曰:莺莺,出拜尔兄。尔兄活尔。久之,辞疾。郑怒曰:张兄保尔之命。不然,尔且虏矣,能复远嫌乎?又久之,乃至。常服晬容,不加新饰。垂鬟浅黛,双脸断红而已。颜色艳异,光辉动人。张惊,为之礼。因坐郑旁,凝睇怨绝,若不胜其体。张问其年岁。郑曰:十七岁矣。张生稍以词导之,不对,终席而罢。奉劳歌伴,再和前声。商调十二首之二 锦额重帘深几许。绣履弯弯,未省离朱户。强出娇羞都不语。绛绡频掩酥胸素。 黛浅愁红妆淡伫。怨绝情凝,不肯聊回顾。媚脸未匀新泪污。梅英犹带春朝露。
shuāng jiāng guī cháng ān   chū   zhǐ cuī shì zhèng zhāng chū zhèng   qīn   nǎi pài zhī cóng shì suì   dīng wén shàn jūn   jūn rén yīn sàng ér rǎo   lüè rén cuī shì zhī jiā   cái chǎn shén hòu   duō huáng hài   zhī suǒ cuò xiān shì zhāng jiāng zhī dǎng yǒu shàn   qǐng zhī   suì nán zhèng hòu zhāng zhī shén   yīn shì zhuàn mìng zhāng   zhōng táng yàn zhī wèi zhāng yuē   zhī wèi wáng   xié yòu zhì xìng shǔ shī kuì   shí bǎo shēn ruò yòu   yóu jūn zhī suǒ shēng   cháng ēn zāi jīn rén xiōng zhī fèng jiàn   suǒ bào ēn nǎi mìng yuē huān láng   shí suì   róng shén wēn měi mìng yuē   yīng yīng   chū bài ěr xiōng ěr xiōng huó ěr jiǔ zhī   zhèng yuē   zhāng xiōng bǎo ěr zhī mìng rán   ěr qiě   néng yuǎn xián   yòu jiǔ zhī   nǎi zhì cháng zuì róng   jiā xīn shì chuí huán qiǎn dài   shuāng liǎn duàn hóng ér yán yàn   guāng huī dòng rén zhāng jīng   wèi zhī yīn zuò zhèng páng   níng yuàn jué   ruò shèng zhāng wèn nián suì zhèng yuē   shí suì zhāng shēng shāo dǎo zhī   duì   zhōng ér fèng láo bàn   zài qián shēng shāng diào shí èr shǒu zhī èr
jǐn é zhòng lián shēn xiù wān wān   wèi shěng zhū qiáng chū jiāo xiū dōu jiàng xiāo pín yǎn xiōng
dài qiǎn chóu hóng zhuāng dàn zhù yuàn jué qíng níng   kěn liáo huí mèi liǎn wèi yún xīn lèi méi yīng yóu dài chūn zhāo