蝶恋花

宋代 向滈
费尽东君无限巧。玉减香销,回首令人老。梦绕岭头归未到。角声吹断江天晓。燕子来时春正好。寸寸柔肠,休问愁多少。从此欢心还草草。凭栏一任桃花笑。
fèi jǐn dōng jūn xiàn qiǎo jiǎn xiāng xiāo   huí shǒu lìng rén lǎo mèng rào lǐng tóu guī wèi dào jiǎo shēng chuī duàn jiāng tiān xiǎo yàn lái shí chūn zhèng hǎo cùn cùn róu cháng   xiū wèn chóu duō shǎo cóng huān xīn hái cǎo cǎo píng lán rèn táo huā xiào