蝶恋花

宋代 方岳
秋水涵空如镜净。满镜清寒,倒碧摇山影。药户谁抨圆玉静。碧纱人怯黄昏醒。 丛桂小山寒井井。唤起江南,一叶莼鲈兴。先自新愁愁夜永。不堪宋□重提省。
qiū shuǐ hán kōng jìng jìng mǎn jìng qīng hán   dào yáo shān yǐng yào shuí pēng yuán jìng shā rén qiè huáng hūn xǐng
cóng guì xiǎo shān hán jǐng jǐng huàn jiāng nán   chún xīng xiān xīn chóu chóu yǒng kān sòng   chóng shěng